Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Hy vọng có thể hâm nóng lại.
Làm thế nào để ngừng viết. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.
Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
Thế thì là thiên tài thế nào được. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao.
Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau. Xuống nhà, ông nội vừa sang. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).
Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Bác hỏi: Sao con không đi học. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Này, lấy cho chú bao thuốc. Cháu nói thế không đúng. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.