Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.
Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại.
Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Đã đi một số cây số. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn.