Ông thù nhất là kỹ thuật cắt giảm chỗ làm. Đó là câu chuyện về Thomas Watson Watson chấp nhận tranh luận.
Kế tiếp tấm bảng trắng để ông viết là một tấm bảng đen với dòng chữ thật to được viết bằng phấn trắng: Welcome. Trước tình hình đen tối như vậy, các nhà lãnh đạo IBM đứng đầu là chủ tịch John Akers thấy cần phải tìm ngay một nhà điều hành đủ sức để cứu IBM. Hàng loạt các nhà máy ở Mỹ vì không còn các hợp đồng từ chiến tranh nên sa thải hàng loạt công nhân.
Nhưng cách vận hành mà ông đưa ra để máy có thể tính toán vẫn lại là điều khiển cơ điện, tức là vẫn chậm về thời gian xử lý. Sau này, Watson nhớ lại lời cha ông đã nói: Cha rất vui vì giờ đây con đã làm một việc khác hẳn. Người trợ lý Nichol thì nhớ lại, Watson đã gắt lên với các kỹ sư ở phòng thí nghiệm: Cái chổi quét của cái máy, các anh đã có 30 năm để nhìn thấy vậy mà vẫn chưa giải quyết.
Ông không thích cách thông thường. của người đàn ông đang diễn thuyết mủi lòng. Năm sau Hitle tấn công Áo.
Watson đứng lên đi về phía tấm bảng trắng đặt gần ông nhất. Hãy Suy nghĩ chỉ là mục tiêu và là phương pháp của IBM và Tom đã dùng nó để đưa IBM ra toàn thế giới và tiến lên những đỉnh cao chói lọi về công nghệ. Người ta đã hỏi ông có sa thải người này không.
Và đây chính là con đường hướng IBM đến thành công. Sự chia sẻ một sự kiện cay đắng như vậy của một cô gái con nhà danh gia vọng tộc là một nguồn an ủi lớn đối với Watson. Xem thất bại là người thầy gần như là nguyên tắcnhận thức thành công của Watson.
Cũng có khi chúng được gọi là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Vì vậy, Tom đã vượt ra khỏi cái bóng của cha mình. Đây là chi tiết đầu tiên giới nghiên cứu luôn đề cập đến mỗi khi bàn về văn hóa công ty do Watson tạo ra.
Nếu nhìn chung, thì cảm giác đó có thể thiếu cơ sở. Công việc của anh chàng thiếu niên nghèo là chất đầy lên xe ngựa nhiều thứ nhạc cụ và máy khâu, rồi dắt ngựa đi chào hàng. Chúng ta sẽ sử dụng tất cả các nhà máy và không sa thải bất cứ công nhân nào.
Năm 1982, nhân việc IBM đạt doanh thu ngất ngưởng là 3 tỉ đôla, một con số mà Time đánh giá là cao nhất đối với dạng công ty sản xuất hàng công nghiệp, tạp chí này đã nhắc lại tinh thần doanh nghiệp của Watson: hãng truyền thông lớn. Sau cú sốc, Tom tin là mình có khả năng với IBM.
Hàng ngàn con người vây quanh quan tài của Watson ở nhà thờ vào ngày ông qua đời, 1956, và họ đưa ông đến quả đồi nhìn xuống hồ nước trong thung lũng Sleepy Hollow. Còn nhà báo cao cấp của Business Week, Sam Jeffle, đã viết bài bình luận về cuốn sách của Black trên báo này vào 12. Chuyện rượu và kinh doanh làm chúng ta nhớ đến vụ mất trộm của Watson trước đây.