Thay vào đó hãy trình bày bạn có thể làm tốt công việc hơn những người khác như thế nào. Một năm 365 ngày thì có 200 ngày Herb đi đàm phán cho các công ty lớn nhất nước Mỹ. Cách tốt nhất để không lãng phí thời gian? Đừng đi.
Bối rối hay lo sợ chẳng giúp bạn giải quyết được gì. Cơn bão tuyết không phải do chúng tôi gây ra. Chàng trai từng nói chuyện với tôi qua điện thoại tách ra khỏi đám đông, chạy ào đến bắt tay tôi với một vẻ mặt đầy phấn khởi: Larry! Mọi người ai cũng háo hức.
Năm 1984, tôi đến Hội nghị của đảng Dân chủ ở San Francisco sau khi Cuomo đã trình bày xong những quan điểm chính của ông. Từ ngữ, điệu bộ, cách nói… tất cả đều do bạn sáng tạo. Sau buổi lễ, tôi được mọi người khen ngợi.
Bất cứ lúc nào không mở lời được hãy nhớ đến nhà triệu phú trẻ. Lúc đó chúng tôi suy nghĩ đơn giản là chỉ nghịch ngợm lừa phỉnh mọi người một chút mà thôi, nhân tiện quyên góp được một ít hoa quả và tiền, rồi thì đến quán Nathan quen thuộc để ăn xúc xích nóng. Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa.
Chỉ cúi đầu trước danh dự và nhân cách tốt!. Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại không. Tức là trước hết họ phải hiểu ngôn ngữ của bạn.
Câu nói này không phải là một kết luận thông minh sắc sảo. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Tôi phải làm gì? Một danh sách dày đặc câu hỏi đành xếp xó.
Nếu nói mà không biết rằng mình đang nói cái gì, không biết rằng mình sẽ lèo lái vấn đề này đi đến đâu thì nguy hiểm vô cùng! Tôi đoan chắc bài diễn văn đó sẽ toàn những tiếng ậm ừ, ấp a ấp úng, và rất dễ bị lạc đề. Vì sao Benny cười? chỉ vì trước đó cậu ta nhìn thấy nụ cười mỉm đầy tinh quái của Burns. Một kế hoạch ngốc nghếch nhưng không hề ác ý.
Mục đích quan trọng nhất trong giao tiếp là người khác phải hiểu được bạn. Nhưng nếu cô ấy nói: Ồ, tôi chẳng biết gì về Mike Tyson cả, sao hắn không được đấu nữa vậy?, điều này có nghĩa là bạn cần kể qua loa sự việc, nói đôi chút suy nghĩ của mình rồi nhanh chóng bắt sang một đề tài khác là vừa. Cậu bé Jack ngày nào đã thành công nhờ biết mình đang bán cái gì, và cả cách kết thúc việc chào mời hết sức khôn ngoan: Ông muốn đặt những quyển sách này ở đâu, thưa ông?
Vì đôi khi sự im lặng còn đáng giá hơn hàng ngàn câu nói. Bí quyết thành công của anh là gì? Điều quan trọng nhất là tôi đã không mặc cảm về dị tật của mình mà vẫn tự tin trong giao tiếp. Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng.
Do vậy, tôi phải luôn tự hỏi rằng cử chỉ, điệu bộ của tôi khi trò chuyện có là đặc trưng của riêng tôi hay không. Vậy, người ta thường tặng nhau cái gì? Một chiếc cà vạt, một đôi găng tay, hay một cành hoa violet… thì cũng chấp nhận được. Trong một nhóm bạn lâu năm thì cũng có thể thẳng thắn và thành thật làm sáng tỏ những vấn đề gai góc riêng tư như việc quan hệ giới tính chẳng hạn.