Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chừng nào ta còn sống , ta còn nếm trải nỗi sầu khổ, buồn phiền và đau đớn. Bà rất kinh ngạc và tự hỏi là làm thế nào mà một người có thể kiếm 100.
Trong nỗi tiếc thường vô hạn, bà tìm đến một nhà thông thái và hỏi ông xem là có lễ cầu nguyện hoặc câu thần chúnào có thể giả lại sự sống cho con bà không. Tất cả các kinh nghiệm sống ở đời đã thực sự chứng minh rằng hầu hết cá trở ngại bị « ném "vào con đường tiến bộ của nhân loại đều bị vượt qua bởi hành động vững vàng,nhiệt huyết thực sự ,sự tích cực,tính kiên nhẫn và quyết tâm vượt qua khó khăn,gian khổ». Không một cái gì đáng giá trong cuộc sống có thể đạt được mà không qua đấu tranh.
Câu trả lời là không phải thế. Cũng như nhiều bác sĩ mới tốt nghiệp ở khoa ngoại lúc ấy, ông ước mơ được tiếp tục tho học khóa đào tạo y ở Mỹ. Đấy,bạn thấy chưa?Cuộc sống không phải là trốn chạy những sai lầm mà là học cách làm thế nào lợi dụng chúng để rốt cuộc ta đạt được mục đích của mình .
Họ khởi đầu chỉ với 5 nhân viên bảo vệ và nà quán xuyến hầu hết các công việc như: làm thư kí, nhân viên văn phòng, quản lý, đôi lúc còn tự mình làm bảo vệ. Không thể vay mượn ngân hàng, bà đã khởi sự với tất cả các sô tiền đã dành dụm được là 5000 RM. Một chính trị gia truyền lại cho người con chính trị gia
Sự kiên trì của một Charles Goodyear đã cho chúng ta các lốp xe cho phép xe hơi chạy với tốc độ cao. Điều trớ truê của số phận là ứng cử viên 3 lần thất cử tổng thống này cuối cùng cũng nắm quyền lãnh đạo một đất nước đã phát triển một cách ngoạn mục từ cảnh điêu tàn của chiến tranh. Tôi nhớ là nhà lãnh đạo tối cao của đất nước chúng tôi(Yang Di-Pertuan Agong), ngài Azlan Shah, lúc ấy được yêu cầu đứng ra dàn xếp tình hình.
Nhiều người trong chúng ta không nhận thức được rằng chính vì nhận thức mà chúng ta đã,đang và tiếp tục đấu tranh . Vì vậy, tôi đã lần lượt xin hết việc này đến việc khác. Không ai biết được rằng, đối với tôi, một cách không chính thức, nó đã trở thành cẩm nang của sự thành công.
6 tháng, rồi 9 tháng trôi qua, tôi vẫn chưa có việc làm. “Cái gì là công việc và cái gì không phải là công việc là những câu hỏi làm rối trí ngay kẻ khôn ngoan nhất. Khi sinh ra, mỗi người chúng ta đều được đưa cho mảnh giấy trắng để viết những điều chúng ta muốn.
“Càng tin tưởng, bạn càng trẻ chung; càng phiền não, bạn càng nhanh già; càng tự tin, bạn càng trẻ chung, càng lo sợ, bạn càng già cỗi; càng nhiều hy vọng, bạn càng trẻ trung, càng nhiều thất vọng, bạn càng già cỗi”. Lúc đó,một tờ báo đã đặt cho ông biệt hiệu :"Người ngu dốt" Lúc đó, ông túng đến nỗi phải thường xuyên mặc một cái áo sơ mi nhàu nát và mang một đôi dày rách nát.
Hugh Đại học Oxford cấp. */ Tình trạng mù lòa không ngăn nổi Jonh Milton viết nên bài thơ tuyệt tác “Thiên đường đã mất”. Nhớ lại những lúc phải nếm trải những mùi thất bại năng nề đầu tiên trong cuộc đời mình, tôi đã phải bán đổ bán tháo chiếc xe hơi của mình để đổi lấy một chiếc xe “second-hand” cũ kĩ.
Nếu bạn còn cảm thấy bao nhiêu đó vẫn chưa đủ thì tôi xin bổ sung thêm rằng tôi có rất nhiều bạn bè,cả người đã lập gia đình lẫn người còn độc thân và họ xem tôi như "đôi tai để nghe kể về những rắc rối trong mối quan hệ của họ". Dù bị ông bà và cha tôi đánh đập và la mắng, mẹ vẫn cứ nhẫn nhục và phục tùng họ. Tôi sinh năm 1950 trong một đại gia đình có 14 đứa con.