Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Cái thùng rác lở loét hơn. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Giữa thẳng thắn và kiêng nể.
Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Tôi muốn đâm vào đâu đó.
Như bình mình chẳng hạn. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.
Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức.
Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Nước mắt tôi lại rơi.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.