Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Trong công viên thì toàn ma cô.
Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình.
Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.
Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Mẹ thì độ này da sạm đi. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Còn lại, nó mới là hư vô. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo.
Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.