Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Tôi tống vào thùng rác. Và còn nhiều lí do khác.
Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Nhà văn quì bên giường vợ.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.
Và rồi họ thả xe tôi ra. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp.
Con nghe lời bác nào. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Bạn không mong bác đọc lắm.