Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê.
Mọi thứ vẫn như thế. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.
Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.
Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Giữa đầm lầy thông tin. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Còn lại, không xứng làm bạn tôi…
Cười vui cho dễ sống. Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.
Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Mỗi con người trong Loài Người.