Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Chẳng có cái gì đập.
Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Mà lại nghĩ về con người. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Tôi không muốn đi đâu cả. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.
Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.
Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.
- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về.