Từ 100 năm, chưa thấy ông vua nào giữa thời bình mà tuyên bố những lời lạ lùng như vậy. Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó. Lần sau lại, tôi không mất công đưa con số và dẫn chứng làm chi.
Đại tá làm cách nào có ảnh hưởng tới bực đó? Ta nay được biết rõ nhờ đại tá đã kể tâm sự với một người bạn thân như sau: "Khi tôi muốn cho Tổng thống theo ý kiến tôi, tôi làm như vô tình tỏ ý đó ra trước mặt Ngài; tôi gieo hạt giống đó vào trong trí Ngài, và chỉ nói thoáng qua đủ để Ngài nghe thấy và suy nghĩ tới. Anh không có lỗi chi hết. Nhưng không hiểu vì một lẽ bí mật gì, loài cá không ưa trái cây như tôi mà lại ưa trùm.
Mà bạn cũng phải làm như vậy mới chiếm được sự chú ý của mọi người. Dùng nghị lực để điều khiển hành động tức là điều khiển những tình cảm một cách gián tiếp. Cuối bữa, đích thân anh dâng khách một món tráng miệng thiệt ngon.
Mắt lòa, cụ không trông rõ hình, nhưng câu hỏi độc nhất của cụ là: "Trong hình bà bận áo gì, cháu?". Một vị mục sư nổi danh ở Huê Kỳ, ông Lyman Abbott, khi nhận chức, phải đăng đàn thuyết pháp tỏ ý ai điếu và ca tụng công đức vị mục sư tiền nhiệm mà hồi sanh tiền vốn có tài hùng biện. Có lắm lần bà đạp cửa vô thư viện của ông để chửi ông nữa.
Ông có muốn nói gì thì nói mau đi rồi ra. Khi chúng ta biết rằng chúng ta đáng bị phạt, thì can đảm nhận lỗi trước ngay đi, chẳng hơn ư? Mình tự khiển trách mình chẳng hơn để người khác mắng mình ư? Chỉ nhờ vài giọt i-ốt, mà tiệm bào chế nào cũng có bán nên bạn khỏi phải sống trong các dưỡng đường dành cho những kẻ bất thành nhân.
Tôi chỉ mê mẩn nghe thôi. Thiên hạ sẽ ngủ gục mất. Tôi ngạc nhiên và đáp: - Thưa cô, cô thương cháu quá.
Tôi khiêu vũ theo một lối cổ từ hai chục năm về trước. "Giám đốc phòng giữ gìn máy móc". Thường thường trong những dịp long trọng như vậy, tôi mướn anh hầu bàn Emile lo toan giúp tôi.
Bị lính công an săn bắt, nó trốn vào một trại ruộng mà tự xưng với người trong trại: "Dillinger là ta đây!". Lần sau, chúng ta có bắt buộc phải làm công việc đáng ghét là đuổi một người ở hay một người làm công thì ta nên nhớ điều đó. Ví dụ 100 nhà buôn bán đồ thực phẩm thì có 70 nhà vỡ nợ, trong 100 gia đình thì có 70 gia đình được vừa lòng.
Lần sau lại, tôi không mất công đưa con số và dẫn chứng làm chi. Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". Thiệt là tai hại! Anh phụ việc đó chẳng biết chút chi về khoa hầu bàn cả.
Mãnh lực của tư tưởng thật tối cao. Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ.