Và hơn nữa, ai cũng sẽ thích nghe bạn nói. Sau cùng, khi vấn đề đã được sáng tỏ thì nhiệm vụ của bạn là khẳng định lại với hai câu hỏi: - Cần tiến hành những việc gì? Ai sẽ thực hiện chúng? Nếu ngay cả chính bạn người điều khiển cuộc họp lại không thể chốt lại vấn đề thì cuộc họp không biết sẽ đi đến đâu. Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói.
Sau khi bình tĩnh lại, ông nhắc tôi rằng linh mục thì sống độc thân và không cưới vợ. Một anh bạn nói rằng cả gia đình anh ta sẽ chuyển đến sống ở một thành phố khác. Người ta không thể đánh vần và nhớ nó một cách dễ dàng được.
Cái chính là nó sẽ giúp bạn nói một cách tự tin và hiệu quả. Nếu hấp dẫn mà không bổ ích thì sau khi tắt ti vi khán giả sẽ chẳng nhớ gì. Tôi nghĩ sẽ hay hơn nếu Barbara đặt vấn đề và sau đó dành nhiều thời gian hơn cho những câu trả lời của các vị khách.
Sau đó ông bị viêm phổi nặng và một tháng sau thì qua đời. Nhưng Frank đã làm tôi rất đỗi ngạc nhiên khi anh nói: Tôi đã thường hát ca khúc này nhiều lần rồi. Bắt đầu từ những chuyện thường nhật trong cuộc sống chứ đừng đụng đến đề tài quá hóc búa.
Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington). Điều này quan trọng bởi nó hứa hẹn cuộc họp sẽ diễn ra nghiêm túc, hiệu quả. Nếu ít có dịp trò chuyện với họ thì hãy tìm đến những người lớn tuổi khác.
Chẳng hạn trong chiến dịch tranh cử năm 1992, tôi đã hỏi tổng thống Bush: Ông có ghét Bill Clinton không? Nhiều nhà báo cho rằng câu hỏi này chẳng dính líu gì tới chiến dịch tranh cử tổng thống, và không nên hỏi những câu tế nhị như vậy. Lời khuyên của tôi là, khi nói chuyện với người khác phái bạn phải nhanh chóng biết về đối phương càng nhiều càng tốt. Một đấng mày râu nói câu nào là khiến các bà các cô chết mê chết mệt câu ấy.
Cái việc trò chuyện với quý bà quý cô ấy mà… Nhưng không hiểu sao tôi cứ muốn được trò chuyện với cô trong giây lát. Tôi đã nói tốt hơn và thành công hơn trong suốt buổi tối hôm đó. Ống kính quay phim không gây cho tôi nhiều áp lực.
Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree. Rồi tiếp sau đó là một loạt những âm thanh hỗn loạn. Không có gì làm họ mất tập trung khi đang nói.
Cha tôi đặt chân đến mảnh đất này khi ông còn làm một thanh niên trai tráng. Nếu trao cho hắn số tiền ấy, chắc chắn hắn sẽ nướng ngay vào sòng bạc và các hộp đêm trong phút chốc. Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?.
Ông không làm nghiêm trọng hóa những vấn đề vốn đã phức tạp. Quả là thành công ngoài sự mong đợi. • Phạm vi tầm nhìn của họ rất rộng.