Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.
Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Có thể phơi phới niềm tin.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Tôi chốt trong, không thưa. Không gì tự nhiên mất đi.
Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.
Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Chỉ có con mèo không ngược. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.
Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn.
Cũng không được đọc truyện nữa. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.
Chạy đi mua thì không có hứng. Người yêu càng quí chứ sao. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.