Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh.
Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.
Có lí do cũng không khóc. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.
Ông lão giật thót mình: Ấm! Em gọi mãi không dậy. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Có người ngửa mặt trông trời. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi.
Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Ôi! Những tiếng còi xe. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào.
Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Để khám phá đến tận cùng.