Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn.
À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.
Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Thằng em ngồi bên phải tôi. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.
Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.