Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Hoặc biết nhưng không rõ.
Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được.
Bạn cần trả công và cả tự do. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Sau đây là một số dữ kiện.
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. 21 tuổi thì còn phải đến trường. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.
Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Này, lấy cho chú bao thuốc.