Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Khi mà tôi lạc loài.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn.
Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Tớ không biết và tớ cũng biết.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Nhất là một khuôn mặt cũ.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Tôi cũng có dự định ấy.