Nhưng làm cách nào để bạn giữ được ấn tượng đó mãi mãi. Người lái xe tắc xi nói quá nhiều về bản thân mình, nhân viên tạp vụ gọi điện thoại riêng, nhân viên quản lý tiệc đưa ra những lời khuyên không cần thiết. Tôi đưa cho anh ta một chiếc máy thu băng nhỏ trên bàn của tôi.
Đôi khi chúng ta biết những người trong những năm vẫn không thể mô tả chính xác màu đôi mắt của mình. Cách đây vài ngày, tôi đang ở một khu phố mua bán sầm uất để xếp hàng đợi mua một chiếc DVD. Xin lỗi, với tất cả nhân viên đang tham dự cuộc họp.
Nào Roberta, những người trần mắt thịt không nói như vậy! hãy xóa bỏ thủ tục ở những nước cộng hòa nhỏ bé và hãy trở nên thực tế. Vị giáo sư tiến về phía hai người này và vén phần dưới của chiếc chăn lên, để lộ bốn bàn chân trần. Bạn coi những kỷ niệm đó là sự kiện trọng đại, nhưng những người quen của bạn thì không.
Khi quay trở về, cô hổn hển kể cho tôi nghe toàn bộ chuyến đi. Bạn đã bao giờ đứng ngoài để cổ vũ đội của bạn trong một cuộc thi dán giấy lên tường nhưng không ai để ý đến bạn? Hoặc, tồi tệ hơn thế, bạn bị trơ trọi giữa những tiếng cười, tiếng nói xugn quanh khi đang nâng cốc mừng chiếc cúp nhựa của trận đấu? Khi một người đi qua cười với bạn, bạn nghĩ là cô ấy cười thương cảm bạn vì bạn chẳng có ai nói chuyện. Tôi muốn vẽ hai đường thẳng song song ở đây.
Hoặc vào ngày những người bạn đã kết hôn của bạn gặp nhau. Hành động hay là chết. Cuốn sách đó bao gồm (1) hiểu cảm xúc của chính bạn, (2) kiểm soát cảm xúc của bạn, (3) tăng cường cảm xúc của bạn, (4) nhận biết cảm xúc của người khác, và (5) xử lý các mối quan hệ.
Ở ngay đây thôi, tôi, đại loại như là, đang làm móng tay ở một thẩm mỹ viện đằng kia. Bản này thay thế cho Hãy kiểm tra chuỗi của bạn (của những thư trước khi sao gửi cho một ai đó). Tôi nghe thấy tiếng nhạc bài hát Power-down bằng giọng của anh phát ra từ chiếc điện thoại.
Hãy giữ phán đoán cảm xúc giống với những người xung quanh bạn. Trường trung học của bạn đã ghi tên đó dưới ảnh của bạn trong ấn phẩm ghi lại các sự kiện của trường. Chỉ cần xóa từ Tôi càng nhiều càng tốt.
Cô ấy làm cho tôi cảm thấy giống như một vị Chúa ban phát quà. Nhưng bạn không đồng ý. Cùng tối hôm đó, tôi khám phá ra một phần thưởng lớn khác về cách cầm danh thiếp của một người trong khi nói chuyện.
Nhưng một tháng sau, tôi đã có câu trả lời rất đúng. Bạn có thể tưởng tượng người giám sát của bạn sẽ ấn tượng thế nào khi bạn chăm chú lắng nghe và sau đó ghi lại nguệch ngoạc trên tập giấy dùng để ghi chép? Bạn có thế có trí nhớ siêu hạng và là người đáng tin cậy như nhịp đập của tim bạn vậy, nhưng nếu bạn không ghi lại chỉ dẫn đó, khách hàng sẽ nghi ngờ là bạn thực sự đã quên rồi. Nó sẽ mất đôi lần nỗ lực bất thành trước khi nổ máy và chạy được.
Có thể hiểu được là, việc tôi không biết cái máy lọc khí từ nắm đấm tay cầm đã hạn chế cuộc nói chuyện của chúng tôi. Vẻ điềm tĩnh của cô ấy đã cứu tôi không bị xấu hổ. Rồi cô ấy tiếp tục với câu hỏi của mình mà không hề ngượng ngập.