Sex.Vl

Những ngày sung sướng với em tiếp viên hàng không

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp.

    Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám.

    Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.

    Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.

    Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.

    Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.

    Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở.

    Mọi thứ vẫn như thế. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp.

    Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.

    Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap