Điểm tâm xong, ông lại đi ngủ chừng một tiếng. Ông đã thành công rực rỡ, sách ông bán rất chạy. Họ mới bắt đầu khuyếch trương.
Hai mươi năm trước, tôi đóng cửa phòng luật của tôi để làm đại lý cho một công ty bán sách luật. Charles Luckman, hội trưởng công ty Pepsodent mỗi năm bỏ ra hàng triệu Mỹ kim trong công việc quảng cáo. Mỗi ngày bạn để nó trên bàn viết, ngay trước mặt.
Vị thương gia kia đầy những chất độc đến nỗi tôi thành thực thương hại ông. Ông đáp: "Tôi nghĩ rằng cứ suy nghĩ hoài về vấn đề của ta, chỉ làm cho ta hoang mang và thêm lo. 000 toa mà chỉ có năm toa bị tai nạn.
Tôi đã sống trên 37 năm ở Nữu ước, vậy mà vẫn chưa có một người nào lại gõ cửa bảo tôi phải để phòng chứng ưu sầu, một chứng do cảm xúc sinh ra mà trong 37 năm qua đã giết người một vạn lần nhiều hơn bệnh đậu! Ông cụ thân sinh trả lời vỏn vẹn có hai câu, nhưng thấm thía đến nỗi bà không bao giờ quên được, và hai câu đó thay đổi hẳn đời sống của bà: Riêng tôi luôn luôn cho họ phương thuốc đầu tiên này: "Nếu ông không muốn làm việc thì đừng tự bắt buộc phải làm nó".
Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri. Như vậy thì có nỗi lo lắng về tiền bạc nào mà họ không thắng nổi? Bức thư không làm xấu danh Đại tướng mà làm ô danh mụ rất nhiều.
Nếu bạn muốn hiểu rõ điều ấy xin bạn lại tiệm sách mua cuốn: Bạn và sự di truyền của Amran Schinfield. Nhưng hai tuần tôi chỉ ăn bánh và uống nước lạnh. Nhưng y không nói tiếng Anh.
Mà thiệt ra - lời bà nói- nếu quân Lùn không tấn công Trân Châu cảng và làm cho tôi xúc động mạnh tới nỗi khỏi bệnh, thì có lẽ đời tôi tuy sống cũng như chết. Có thể như thế kia, có thể như thế nọ. Một hôm đương đi, tôi té xỉu trên lề.
Không đủ lực để sống theo mình "nguyên nhân sâu kín của các chứng bệnh thần kinh". Người thì sẽ chỉ trích tôi vì đã làm việc này việc nọ, người khác sẽ xâu xé tôi, chính vì tôi không làm việc đó". Đoạn hỏi đến mẹ cha.
"Trong lòng ta suy nghĩ làm sao thì ta như vậy". Bất kỳ ai cũng có thể sống một cách êm đềm, trong sạch, kiên nhẫn, đầy tình thương chan chứa trong lòng, từ mặt trời mọc cho tới khi mặt trời lặn. Charles Luckman, hội trưởng công ty Pepsodent mỗi năm bỏ ra hàng triệu Mỹ kim trong công việc quảng cáo.
Lúc đó tôi dường như ở một con đường cùng, đứng trước cửa m ti mở sẵn. Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó. Bà cố tưởng tượng những thống khổ trong đời tư của những người đó.