Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Ông đã quên những lạc thú ấy.
Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.
Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Bình thản và mệt mỏi.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Mất cái giấc mơ đấy. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Cả món tinh thần cũng thế.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.