Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Là tỉ mẩn, là ào ào. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Người bảo đời là bể khổ. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?
Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Rồi bảo cảm ơn ta đi. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi.
Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau.
Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Bạn có hai giọng chính. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.
Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.