Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.
Đừng thuyết giáo vô ích. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ.
Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Sao lại xé sách hở con. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe.
Dù lúc đó chả nghĩ gì. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.
Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Ôi, cuộc đời của bác tôi. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.