Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.
Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được.
Còn lại, nó mới là hư vô. Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.
Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.
Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Bỗng chị bị tuột mất dép. Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi.