Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Lúc đó, tôi trống rỗng. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân.
Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Từng trang, từng trang…
Bạn lại cười một mình. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.
Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Em vẫn biết là anh bất mãn. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Mọi người vẫn thấy bình thường. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên.
Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.
Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm.