Sex.Vl

Con dâu chăm sóc bố chồng bại liệt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Tất cả mãi mãi là tất cả. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.

    Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới.

    Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì.

    Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Tôi ngồi như tượng đá.

    Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Nhưng bạn muốn về ngay. Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình.

    Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Một số người trong số họ cũng biết. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.

    Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Trốn học mà để bị nói.

    Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.

    Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại

    Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Người bảo người là ác.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap