Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc.
Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.
Hôm sau đi thi thấy bình thường. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng.
Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.
Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi.