Anh đáp: "Không đâu! Thân nhân tôi đã hứa chôn tôi trong một miếng đất nhà tại Broken Bow. Cũng như phần đông nông dân thời đó, song thân tôi làm lụng vất vả lắm. Đó là cái lẽ nhân nào quả nấy.
Chúng ta vốn là một loài ít dùng lý trí và dễ cảm xúc. Rút cuộc, một năm sau tôi mới nhận thấy một sự thực hiển nhiên, để rồi cụt hứng và phẫn uất. Đời sống là một cuộc biến đổi không ngừng.
Đó là điều hay nhất, khôn ngoan nhất nên làm. Vì vậy ông không thể dùng những sách khô khan của nhà trường để dạy, đành phải kiếm nhiều thí dụ thực tế kể cho học sinh để cho họ mê man nghe từ đầu giờ đến cuối giờ. 000 mỹ kim huê hồng và nổi danh là tay bán dạo kiếm được nhiều tiền hạng nhất hồi ấy.
Người thường, nếu đui và bị mổ mắt 12 lần thì chắc là sợ mà gầy ốm như ma dại, còn ông Tarkingtom thì nói "Bây giờ có đổi nổi đau đớn ấy để được nỗi vui hơn tôi cũng không đổi". Tôi rán suy nghĩ tìm một giải pháp. 000 Mỹ kim của các bạn giao cho để đầu cơ chứng khoán.
Sau khi đi lang thang khoảng một giờ như vậy, tôi tới cuối một con đường ô tô buýt, Nhớ lại hồi trước hai vợ chồng thường leo lên một chiếc xe thứ nhất ở bến. Xe chạy qua sông Hudson được một lát, tôi nghe người bán vé nói: "Tới cuốn đường rồi, thưa cô". Công việc làm máy điện không chạy.
Năm 1932, bà sống trơ trọi trong một căn nhà có ba phòng. Tôi sở dĩ hăng hái, quả quyết, khuyên bạn nên sống theo như bạn vậy, là vì tôi tin tưởng sâu xa và biết rõ điều tôi nói. Chẳng hạn như chuyện ông Harry Vane bị xử trảm do ông Samuel Pepys chép lại trong tập Nhật ký của ông.
Ta nên nhớ rằng một bắp thịt căng thẳng là một bắp thịt làm việc. Bà có vẻ trách bạn sao lại sung sướng trước mặt bà. Khi ông Harry bước lên đoạn đầu đài, ông không an ủi, dặn dò vợ con mà chỉ căn dặn tên đao phủ trong khi chặt đầu đừng chạm tới cái nhọt nhức nhối ở cổ mình.
Khi Sullivan đã soạn xong điệu nhạc cho một tác phẩm mới thì tự chép lại gởi cho Gilbert; và khi Gilbert viết rồi lời ca cũng chép lại gởi cho Sullivan. Cũng gần vào lúc ông H. Nhưng trong khi mua bán, tôi lo lắng tới cái này cái nọ: Bàn ủi điện đã gỡ ra chưa? Có lẽ cháy nhà mất? Chị ở chắc bỏ đi rồi, ai coi sóc tụi nhỏ? Dễ mà tụi nó cưỡi xe máy đi chơi, bị xe cán rồi cũng nên? Có khi tôi sợ toát mồ hôi, chạy vội về nhà coi có xảy ra chuyện gì không.
Ông đã kể bốn nguyên nhân chính thường sinh ra chứng nầy. Ông thấy bà công nợ thì sinh lo lắng. Tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế mà không ai hay.
Đáng lẽ bực tức về lòng bạc bẽo thì ta cứ chờ đón nó đi, cho nó là tự nhiên sẽ đến. Ông thú thiệt công việc bán kính ấy không dễ dàng đâu. Mỗi tháng ông đọc lại một lần tất cả các giao kèo của công ty.