Có thể bạn đã nghe nói về một chàng thanh niên bỏ học vì anh ta đã quyết định không thể chờ đợi lâu hơn để thực hiện giấc mơ trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng. Cái quan trọng là bạn quyết định tìm cho bằng được một đường lối, bất kể là đường lối nào. Tôi quyết định làm một cuộc thuyết trình ở Denver, Colorado.
Anh ta luôn luôn nhai thuốc lá. Không có gì làm què quặt khả năng hành động của con người hơn tình trạng vô vọng này. Cho dù mọi chuyện đều hỏng cả, cho dù cuộc biểu diễn gặp trời mưa, cho dù thị trường chứng khoán bị bể, cho dù người yêu bỏ bạn, cho dù không ai giúp bạn lúc cần, bạn vẫn cứ phải giữ vững quyết tâm là sống cuộc đời mình ở mức cao nhất.
Đam mê là một sức mạnh không thể cưỡng nổi để đưa đẩy đời sống chúng ta tiến lên với một tốc độ cao hơn bao giờ hết. Lâu lắm rồi, một trong các ông thầy của tôi là Jim Rohn đã dạy tôi rằng việc đọc những gì chất lượng, bổ ích, giá trị, thì còn quan trọng hơn cả việc ăn uống. Có khi là vực thẳm tài chánh.
Có lần tôi cũng đã quyết định chọn một đối tác kinh doanh. Năm 1955, một hôm chị đang ngồi trên xe buýt ở Montgomery, Alabama, một người da trắng dùng luật pháp đòi chị nhường chỗ, chị đã cương quyết không chịu nhường. Để tránh gây to chuyện, hãy dùng các ngôn từ thích hợp.
Tôi có thể đoán chắc với bạn điều này: Cho dù bạn có chuẩn bị chu đáo đến đâu, thì trên dòng đời, thế nào bạn cũng gặp phải ít nhiều trắc trở. Nếu bạn thực sự muốn tăng trưởng trong đời sống, bạn hãy tập tính tò mò như trẻ con. Và trong một năm, tôi có thể đạt sự tiến bộ của mười năm.
Vốn kinh nghiệm của bạn không chỉ là những kinh nghiệm bản thân của bạn. Tóm lại, chúng ta làm gì và trở nên người như thế nào đều tùy thuộc hướng đi mà các giá trị hướng dẫn chúng ta. Nhiều người tin rằng chúng ta sống trong một thế giới mà cái gì cũng giới hạn; thực ra là còn biết bao nhiêu đất trống, biết bao nhiêu dầu lửa, biết bao căn nhà chất lượng, biết bao cơ hội, biết bao thời gian.
Tôi tha thiết kêu mời bạn không chỉ cố gắng đọc hết cuốn sách này, mà còn tận dụng tất cả những gì bạn học được để đem áp dụng vào cuộc sống đơn sơ hằng ngày. Nếu ai đó tức giận với bạn, bạn có thể tiếp tục yêu thương họ bằng việc chấp nhận một niềm tin sau đây: mọi sự giao tiếp đều là một lời đáp trả yêu thương hay một tiếng kêu cứu giúp. Nó không những cho phép chúng ta thành đạt, mà còn cho chúng ta cảm nghiệm niềm vui, sự cống hiến và sự tăng trưởng để tạo ý nghĩa cho chính đời sống.
Trong khi làm việc, tôi đã có cơ hội học hỏi từ một viên chức cấp cao CIA. Một thái cực khác là chịu đầu hàng và nuốt cảm giác này, nghĩa là chấp nhận sự đau đớn và cảm nghiệm tình trạng bất lực của mình. Ông bác sĩ hết sức kinh ngạc.
Ngược lại bạn có bao giờ gặp những ngày mà bạn chỉ làm xong một ít việc thôi nhưng đến cuối ngày lại cảm thấy ngày hôm đó có giá trị không? Đó là những ngày mà bạn đã tập trug vào những điều quan trọng thay vì vào những gì cấp bách đòi hỏi bạn chú ý. Nếu một người nữ tu đơn sơ như mẹ Têresa Calcutta, đơn sơ, nghèo nàn không có của cải gì ngoài đức tin và lòng tận tụy của bà, đã có thể đem lợi ích đến cho biết bao nhiêu người nghèo khổ, thì chắc chắn bạn cũng như tôi đều có thể đối diện với những thách đố chúng ta gặp hàng ngày. Thất vọng là cảm xúc tai hại vì nó làm bạn cảm thấy "buông xuôi" hay sẽ vĩnh viễn mất một điều gì.
Bạn có thể thay đổi cử động cơ thể của mình ngay tức khắc bằng cách chỉ cần thay đổi nhịp thở. Với Mẹ, niềm vui là ở chổ đi rảo qua các ngõ ngách tối tăm và tanh hôi trong thành phố để đến những túp lều tồi tàn và phục vụ những trẻ em thiếu ăn, với những thân xác bị tàn phá bởi dịch tả và kiết lị. Chọn sự linh động chính là chọn hạnh phúc.