Thế giới đầy rẫy những hận thù. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Bố mẹ con cũng buồn.
Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Và dễ sống hơn một chút. Có người ngửa mặt trông trời.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Có lẽ là phim hình sự.
Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Còn anh thì vẫn phải sống. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Khán giả sôi động phết.