Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Chả biết đường nào mà lần. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được.
Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày.
Từng trang, từng trang… Mà bác thì dùng toàn công thức. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Dù chỉ là một nhân vật. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.
Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.
Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. - Xin ông bớt mỉa mai cho. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Chúng tôi mò mãi không thấy.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.