Nhưng nguyên nhân kết quả đó là cậu thi hành những quy tắc dạy trong chương này. Vậy tôi xin để ông tự ý định đoạt xem cuốn tổng mục nên bỏ đi, hay nên tái bản và chúng tôi sẽ cải cách theo lời khuyên của ông. Nhưng dù lý lẽ của ông diễn ra mạnh mẽ tới đâu, ông cũng không quên nói thêm những lời lịch sự êm dịu này: "Quyền định đoạt về ngài Bồi thẩm", "Thưa các ngài, điều này có lẽ đáng cho ta suy nghĩ.
Bạn tin rằng phương pháp đó làm cho người thiếu tiền chịu trả không? Bạn tự đáp được câu đó. Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". Nhưng vấn đề không phải ở đó.
Dù tôi có làm cho ông ta phải tự nhận rằng ông có lỗi đi nữa thì lòng tự ái của ông cũng không cho ông chịu thua và chuẩn lời tôi yêu cầu. Ông cười lớn: "Tại các ngài không sành ăn. Bà ta mời chúng tôi đi coi chuồng gà.
Còn như tôi, tôi vẫn nghĩ rằng kiểu của tôi tốt, và nếu ông để cho tôi làm theo kiểu đó, thì tất nhiên tôi cũng phải gánh lấy hết cả trách nhiệm". Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy. Ông Smith, mời ông ngồi xuống.
Ngày hôm nay đổ khuôn được mấy lần? - Sáu lần. Bệ hạ hơn thần về nhiều phương diện. Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm.
Sở dĩ chúng ta quên tên người, phần nhiều là vì chúng ta không chịu mất công, mất thì giờ chép lại, lặp lại cho nó in vào trong đầu óc chúng ta. Sự ngu muội, hay nói cho đúng hơn, một sự hiểu sai lầm về những vấn đề đó phải được phá tan đi để thay vào một giáo dục thích hợp, để cho những cặp vợ chồng sau này (và hiện tại nữa) có thể xét phương diện tình dục trong đời sống chung của họ bằng một cách khách quan, ngay thẳng và khoa học". Giáo sư William James, giáo sư Harry A.
ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu. Hoạn đồ của ông rực rỡ. Giáo sư William James, giáo sư Harry A.
Dyke Và bây giờ, tôi xin dặn bạn điều này. ", "Đừng làm cái này hay cái kia". Cho nên bà chỉ nhận lời với một điều kiện là cho bà đợi một năm để có đủ thì giờ xét tính tình ông.
Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông. " Có cả hàng ngàn người bán dạo, lang thang khắp phố phường, mỏi mệt, thất vọng, lương ít. Mà chính nụ cười quyến rũ của ông lại là khả năng khả ái nhất.
"Ben, mày thiệt khó chịu. Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền. Đã ba năm, ông kiên tâm xin giúp kiểu cho một nhà chế tạo quan trọng nhất ở Nữu Ước.