Người khác không là nguyên nhân lẫn giải pháp cho hạnh phúc của ta. Chương 5 và chương 6 được trích từ quyển “Sự thông tuệ qua hiểu biết tâm linh” (Wisdom Through Spirituality) của Anthony Strano với sự cho phép của ông. Đó là lý do tôi trân trọng giới thiệu đến các bạn cuốn sách quý giá này.
Có một nghịch lý là khi ta không cố chiếm giữ, ta lại nhận được mọi thứ. thở ra, tôi xua tan mọi căng thẳng trong tâm trí và cơ thể tôi. Quy trình này chính là một sự tiến bộ.
Người thắng thì vui mừng, kẻ thua thì cay đắng. Một đời sống tinh thần trong sáng thật sự không phải là những hành động sùng bái, hay những nghi thức cúng bái, mà là thái độ sống tích cực đối với chính bản thân và những người khác. Nhưng vẫn chưa đủ, khu vườn của anh ta tươi tốt hay lụi tàn còn phụ thuộc rất nhiều vào việc thiên nhiên có ban tặng điều kiện sống thích hợp cho nó hay không.
Chúng ta phải "lọc" từng ý nghĩ đến với tâm trí ta, và phải lựa chọn để có thể chấp nhận hoặc bác bỏ những ý nghĩ tương ứng với từng hành động dự kiến sẽ xảy ra. Sự quyết tâm rất quan trọng vì chúng ta rất hay tạo được vài suy nghĩ truyền sức mạnh cho bản thân nhưng rồi sau đó lại không quan tâm để tiếp tục điều đó. Chuyện gì xảy ra không quan trọng bằng cách chúng ta phản ứng với nó như thế nào.
Nếu không biết khiêm nhường, chúng ta sẽ bị "cái tôi" làm lu mờ và bị cuốn theo những tham vọng cá nhân. Đầu tiên: "Who?” - Ai cần học tư duy tích cực? Nó ứng dụng cho những ai? Câu trả lời quá dễ phải không? Cho tôi. Để kiểm soát những suy nghĩ, "thủ thuật" SOS(+) sau đây có thể giúp ích cho bạn rất nhiều:
Tôi cảm thấy cơ thể mình được thư giãn. Cũng tương tự như vậy, suy nghĩ cung cấp nhiên liệu cho tâm trí. Với ước muốn mạnh mẽ về việc sửa sai, ta bắt đầu quá trình tha thứ cho chính mình.
Không có sự trung thực, ảo tưởng sẽ thống trị. Khi bạn làm xong danh sách, hãy xem qua từng điều và tự hỏi: "Điều này có đúng không? Hay là mình chỉ tin vậy thôi chứ thực tế thì không phải?". Càng sử dụng nhiều lần, bạn càng tiến bộ nhanh.
Khi không tha thứ, ta mang một gánh nặng gấp đôi: cả những ý nghĩ oán trách về sự không công bằng của người khác lẫn sự che giấu về sự không công bằng của chính ta. Ý thức cho phép chúng ta lựa chọn những gì chúng ta lĩnh hội, tập trung và kiểm soát được. Khi đó, chúng ta thực sự sống trong tự do hoàn toàn.
Tôi thoát khỏi mọi lo âu và cảm thấy bình an. Chính sự đeo bám đó sẽ khiến kết quả công việc của chúng ta bị hạn chế. Nếu không tự kiểm soát được bản thân mình thì chúng ta sẽ bị người khác làm việc này.
Nếu mục tiêu chính trong đời ta là muốn đạt điều gì đó, thì bảo đảm rằng ta sẽ không bao giờ đạt được bất cứ điều gì - những điều có giá trị lâu dài. Thay thế "lười biếng" bằng "siêng năng". Có một câu nói rất hay là “Ăn gì bổ nấy”, nghĩa là chúng ta sẽ trở thành điều mà chúng ta giữ lấy trong nhận thức.