Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Người lớn thì thật xa lạ.
Thật ra, một ngày của bạn không dài. Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.
Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.
Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.
Họ là mỗi con người. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.
Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.