Theo cách thức như thế, Arkad lần lượt tìm hiểu từng người đang làm nghề gì và thu nhập của họ ra sao. Một ngày nọ, cha tôi hồ hởi tìm đến và thuyết phục tôi tham gia vào một vụ đầu tư. - Trước đây, cha đã cho con một túi vàng của Babylon.
Bằng kinh nghiệm của một cuộc đời từng trải và thành đạt, tôi khuyến khích các bạn hãy vận dụng những phương pháp này để đi đến sự thành công về tiền bạc. Tiếp đến, các bạn kiểm soát những khoản chi tiêu của mình để bảo đảm rằng, tiền được bỏ vào nhiều hơn khi lấy ra. - Điều đó là hẳn nhiên.
- Tôi kéo cày cật lực từ sáng sớm cho tới tối mịt, cho dù trời rất nắng, chân tôi mỏi nhừ hay cổ của tôi đau rát… Ngược lại, cuộc sống của anh lại luôn an nhàn và sung sướng. - Đối với mỗi người đến vay tiền, tôi đều yêu cầu họ để lại một vật dụng nào đó của họ để làm bằng chứng. Sự hoành tráng, đồ sộ và nguy nga của thành Babylon chỉ còn là huyền thoại.
Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn bá - Ngay vào ngày hôm nay chứ? – Kobbi gợi ý. Tôi vừa làm việc, vừa suy nghĩ về các khoản thực phẩm mà bà Sira nhắc đến.
- Nếu bạn nghĩ không có người nào khác ngoài những người này. – Cuối cùng thì anh cũng bị đánh gãy xương thôi. Rồi đến đời cháu của chúng ta nữa … Tất cả chúng phải cam chịu cuộc sống nghèo khó ngay giữa những kho vàng của thành Babylon này ư? Chẳng lẽ chúng ta cam tâm để con cháu của mình sống bằng những bữa ăn chỉ có sữa chua và các thức ăn tồi tàn hay sao?
Phải là nước mát đấy, vì trời đang nóng mà. Những đồng tiền cháu tiết kiệm được sẽ là hạt mầm của cây giàu có. Anh ta chỉ muốn có thật nhiều tiền để tiêu xài.
- Thế thì hãy bắt con lừa làm thay công việc cày xới của con bò. Tarkad cảm thấy do dự trước sự thay đổi thái độ của Dabasir. - Vấn đề này khiến tôi nhớ lại đợt cá cược đua ngựa ngày hôm qua.
Cạnh lều là các kiện hàng được xếp tươm tất với những tấm vải bố chắc chắn bao bọc bên ngoài. Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình. Sự giàu khó giống như cây xanh phát triển từ một hạt mầm bé xíu.
Hừ! Với sức người có hạn, thì ai có thể làm nhanh công việc khó nhọc này chứ? - Hoàn toàn không, ngược lại bà ấy luôn khoe khoang với mọi người rằng, sau này con trai bà ta sẽ trở thành một thương gia giàu có và đầy quyền thế ở Babylon. Nhưng cuối cùng tôi cũng nhận ra được sự thật, đó là do thói quen trì hoãn, chậm chạp, không bắt kịp yêu cầu của thực tế phải ra quyết định nhanh chóng để hành động giành lấy thành công.
Đúng lúc đó, một người đàn ông khá mập mạp thả bộ đến và cất tiếng hỏi có ai đã từng là thợ làm bánh mì không? - Chẳng lẽ mình gục ngã ở nơi vắng vẻ này sao? - Đầu tôi lại vang lên câu hỏi này một lần nữa. - Lúc còn trẻ, tôi đã không nhận ra được điều đó.