Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra.
Trông cậu buồn cười quá. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.
Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Con mèo nằm trên nóc tivi. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu.
Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.
Nên bạn bỏ qua như không. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng.
Đang định đứng lên đi ăn. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả.