Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Để thoát khỏi nỗi chán chường.
Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.
Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Nó tan chảy, tan chảy.
Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Một con lươn thì chính xác hơn. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…