Vì thế hãy cứ làm điều ngươi muốn. Lời nguyền của ngươi nói rằng bất cứ ai nhổ nó lên sẽ phải chết trong vòng ba ngày, nhưng nếu Merlin nhổ nó thì ông ta sẽ không chết. Nhận ra Nott, anh mừng rỡ:
Suốt bảy ngày qua, những người thợ xây đã làm việc cật lực để lát gạch cho khu vườn. Nhưng lần này bà không cần nghĩ ngợi gì lâu cả vì bà biết câu trả lời quá rõ. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ.
Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy Cây Bốn Lá thần kỳ. Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt. Cho đến bây giờ, tôi đã có hơn 2000 công nhân làm việc cho 20 nhà máy của mình trên khắp thế giới.
- Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta. May mắn phải do chính người đó tạo ra. Chàng quỳ xuống tỏ lòng biết ơn, những giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc không kìm được đã trào ra.
Trái lại lúc nào ta cũng ban đều cho mọi người một cách công bằng. Tôi đã nghĩ đến việc mở một dãy cửa hàng của riêng mình và đã bỏ công nghiên cứu về việc này mất gần một năm. Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả.
- Còn tôi thì không thể nào lầm vào đâu đượccái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu. Chàng biết rằng Merlin không bao giờ lừa gạt ai cả. Càng về gần mảnh đất, chàng càng ấn kiếm sâu hơn để tạo độ dốc.
Chàng đã làm tất cả những gì cần thiết để một cây bốn lá có thể mọc lên được. Vì chàng đã làm tất cả những gì chàng cho là cần thiết nên điều không ngoan bây giờ chính là tìm xem có việc gì còn bị bỏ sót hay không. Và "điều gì đó" chính là tạo ra những điều kiện cần thiết để đảm bảo rằng những cơ hội - điều mà ai cũng có - không chết dần chết mòn như những hạt giống rơi trên mảnh đất khô cằn.
Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây. - Ông cũng như ta đều biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi. Anh ta không muốn làm bất cứ việc gì nữa.
Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả. Ông vẫn tìn rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình. Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình.
Chàng không chắc chắn là ánh sáng sẽ rọi vào đâu và cũng không muốn mạo hiểm nên quyết định lần lượt leo lên mười hai cái cây lớn quanh đó và dùng kiếm chặt bớt các nhánh cây. - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây. - Còn tôi thì không thể nào lầm vào đâu đượccái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu.