Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Cái này không rõ lắm.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.
Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Cậu em kia, là một người tốt.
Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Người yêu càng quí chứ sao.
Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn:
Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Càng kéo nó càng lùi lại.