- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.
Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.
Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Con người luôn biết sáng tạo.
Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Bạn chưa làm được gì cho họ. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Bác là bác rất không hài lòng.