Muốn hạ đài người ta thì phải tìm cho ra trụ chống đài của họ là cái gì. Trong cuộc sống có một số người thích cố ý khiêu khích châm chọc người khác. Họ nói dài dòng lê thê khiến cho thính giả đều ngủ gật.
tiện lợi thì người ta nghĩ là ăn cắp công đoạn, sợ khó nhọc, những nếu đổi là tiết kiệm thời gian thì được chấp nhận. Kể chuyện vốn dễ khiến người ta cười nhưng lần này lão Xá "đánh nhầm trúng thật" đầy kịch tính khiến cho mọi người cười như điên như dại. Nếu tiến tới một bước nữa tất sẽ dẫn tới xung đột trực diện quyết liệt.
Lý Quát đưa ra chừ trương này, Huyền Tông đương nhiên không vui lòng. Mọi người tránh điều khó chịu mới có thể diễn trò được, kỳ thực trong bụng ai cũng biết rõ. Lúc đó thì tình thế mà anh dự tính đã thay đổi, nhất thời không thể không có kế mới.
Cho nên hư nghĩ (hư cấu) là tiền đề mà thị ý (bảo người ta chấp nhận) là then chốt. Đó chính là một khuyết điểm lớn. cắp nách y phục, mặc áo lót chạy ra giống như tên hề trên sân khấu tuồng.
Lý là hạt nhân của khí, khí là mũi nhọn của lý. Rất có thể người ta nghĩ rằng anh không bị tổn thương vì điều đó. Nghe lời nói có chính xác hay không thì ngoài năng lực tu dưỡng ngôn ngữ của bản thân ra, giải mã lời nói chính xác hay không mới là quan trọng.
Quan lớn lại càng kinh ngạc "Ta là kỳ nhân? Quan huyện không biết hay sao?" (Kỳ Nhân là người Mãn Thanh chứ không phải là người Hán). Câu chuyện Gia Cát Lượng đánh bại các nho sĩ Đông Ngô đáng để cho những nhà đàm phán học tập. Phò tá tốt bà Nguyệt, bày mưu tính kế, giữ thể diện và sự tôn nghiêm của Bà.
Công Tôn Tử Đô nuốt hận trong lòng. Không thể tuyển ông này. Câu chuyện này chứng minh có những sự tình thực tế không làm được nhưng người ta vẫn dễ dàng chấp nhận.
Hai vợ chồng vừa kết hôn, tình cảm rất mỹ mãn, như hình với bóng. Anh cảnh sát đang đứng giũa ngã tư đường. Có một cây to ở ngã ba đường, một thánh nhân ngồi dưới gốc cây trầm tư mặc tưởng.
Bốn tháng trôi qua, chị vẫn không dao động. Vị tướng nước Anh nói rằng: "Thưa các vị đây là một cuộc biểu diễn khó quên. Tiều phu bảo cáo trốn vào trong lều của ông ta.
Thăm dò tính chân thật của lời nói cố nhiên là quan trọng nhưng nếu kỹ xảo kém khiến cho đối phương tức giận thì được không bù mất. Nhưng có một hôm, khi ông nghe tin vua triệu kiến Củng Toại, bèn nói với người gác cổng rằng: "Hãy mời chủ nhân đến đây gặp ta,ta cần nói với ông ta". Biện pháp này là sau khi nói sai phải tiếp tục theo dòng nói sai một cách khéo léo dẫn đến sửa sai.