Nó không giống như cảnh vật hàng ngày mà chúng ta thường thấy. Hai tai của tôi chắc hẳn đã nghe nhầm đấy chứ, phải không anh Rodan? Bạn sẽ nhận ra một số khoản chi tiêu có thể giảm hoặc bỏ đi mà không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày.
- Tâu bệ hạ, mọi người vẫn bảo như thế và thần không thấy ai phản đối điều đó cả. Khi Arkad kể xong câu chuyện, một trong những người bạn của ông lên tiếng: Trong cuộc đối ẩm đó, ông ta đã kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về sự khôn ngoan của cha mình.
- Xin làm ơn, thưa quý ông! – Ông ta khẩn khoản. Một hôm, ông ta lén ôm hết tiền bạc, tài sản góp chung của hai người bỏ đi mất, khiến chàng thanh niên đáng thương, lúc đó đang ngủ, phải bơ vơ ở một xứ lạ với cái túi rỗng không. Từ sáng đến trưa, anh cứ dạo bước loanh quanh các quầy hàng bày bán những món ăn thơm phức và mong ước có một đồng bạc để vào chén cho thỏa thích.
Xin cám ơn cả hai người, chúng ta hãy tới Damacus, tôi rất muốn mời cậu hợp tác làm ăn với tôi. Tất cả cảnh vật xung quanh tôi dường như mang một màu sắc tươi mới, giống như thể tôi đã nhìn thấy chúng xuyên qua một phiến đá kỳ diệu. Và họ đã vui mừng phát hiện ra những dấu tích còn sót lại của thành cổ Babylon.
- Ông có thể tin tưởng tuyệt đối vào cháu. Nghe vậy, ông thật sự rất thất vọng. - Bí quyết để kiếm ra nhiều tiền của ông nội cháu là gì hở ông?
Nếu thế, có người nào đưa ra đề xuất khác để chúng ta tiếp tục thảo luận không? - Việc làm chỉ dành cho những kẻ nô lệ thôi! – Hadan Gula đáp không cần nghĩ ngợi. Chỉ đối với chàng trẻ tuổi đang đi sát cạnh mà ông đã đưa về từ Damacus, là làm ông lo nghĩ.
Dabasir có vẻ như phớt lờ trước tình cảnh của Tarkad. Tôi phải lấy lại niềm tin tưởng của những người tôi quen biết. Ai mà chẳng thích những người nô lệ chăm chỉ và làm nhiều việc cho họ.
- Cháu đã tổ chức một buổi tiệc thịnh soạn và mời rất nhiều người tới dự. Nhưng chưa bao giờ thần thánh cho tôi thỏa nguyện cả. Chúc bạn khám phá được nhiều điều thú vị và hữu ích từ cuốn sách này!
Điều mong ước của ta là làm thế nào để Babylon trở thành một vương quốc giàu có nhất thế gian, và để thực hiện được điều đó thì vương quốc của chúng ta phải có nhiều người giàu có. 000 năm, những người Sumerite đã từng sống tại Babylon. Ông rất muốn có những bộ lông như thế để dệt thảm.
Con đi kiếm việc làm nhưng không ai chịu thuê con cả. Đối với những người sẵn sàng dành ra một phần mười số tiền kiếm được để tích lũy cho riêng mình trong tương lai, thì vàng sẽ đến và đến với số lượng ngày càng nhiều. Cũng vì những lý do đó, một số người bạn thuở niên thiếu của ông Arkad tìm đến và nói rằng: