Đã từ lâu, nhà đúc chì quen tỏ sự quan trọng của mình bằng giọng thô lỗ với người lại bán hàng cho ông và la ầm lên, mời họ "cút". Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao. Trong nghệ thuật dùng người, chưa có lời khuyên nào chí lý bằng lời đó, cho nên tôi muốn nhắc lại: "Bí quyết của thành công là biết tự đặt mình vào địa vị người và suy xét vừa theo lập trường của người vừa theo lập trường của mình".
Nhưng nguyên nhân kết quả đó là cậu thi hành những quy tắc dạy trong chương này. Người ta đã công nhận giá trị tài năng của anh. Xin bạn nhớ rằng chỉ có cách luôn luôn thấy ở trước mắt những quy tắc đã trình bày, mới có thể áp dụng nó được một cách tự nhiên, không khó nhọc, như cái máy, và làm cho những quy tắc đó thành ra bản tính thứ nhì của bạn.
, bán được máy cho một trong những nhà thương lớn nhất ở Brooklyn. "Nhưng ông phải có vài người giám thị chứ? Không thể tin hết thảy các khách ăn được". Thầy có giọng nói của một tài tử.
Một người học trò của tôi muốn mời bạn chơi banh rổ (basket ball) với mình mà viết như vầy: "Tôi muốn các anh lại sân của tôi chơi banh rổ. Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett. Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy.
Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Nghĩa là: Đừng tranh biện với người khác, dù người đó là khách hàng, hay là bạn trăm năm, là kẻ thù của mình. Mà bà biết rằng trứng gà ta làm bánh không tốt bằng trứng gà tàu.
Vả lại không phải chỉ một bức thư đó được cái may mắn bất ngờ đó đâu; cả chục bức thư khác cũng thành công vậy. Khéo xử một cách ngọt ngào, biết giữ thể diện cho Steinmetz, họ đã êm ấm đạt được mục đích, không thiệt hại chút gì hết. Cho đến người ở của ông cũng sùng bái ông nữa.
Ông ta không thể làm vừa lòng mọi người được cho nên bắt buộc phải từ chối, nhưng ông từ chối một cách khéo léo đến nỗi người ta vui vẻ ra về. Vả lại không phải chỉ một bức thư đó được cái may mắn bất ngờ đó đâu; cả chục bức thư khác cũng thành công vậy. Tại sao người ta nhãng bỏ khoa tâm lý thực hành như vậy mà nhồi biết bao những môn vô ích khác.
Hai trăm năm trước, những người giàu có thường biếu tiền cho các văn sĩ để được thấy tên mình trên chỗ đề tặng của tác giả. Bạn nên đặt những câu vấn mà ai cũng say mê đáp: tức như những câu hỏi về đời tư hay đời công của họ, những thanh công của họ. Cho nên bà chỉ nhận lời với một điều kiện là cho bà đợi một năm để có đủ thì giờ xét tính tình ông.
Mùa này ai cũng trốn cảnh nhà quê, dễ gì cho người khác mướn được? Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết. Bi kịch thảm thương nhất trong đời Lincoln cũng là cuộc hôn nhân của ông.
Thiệt là bậy và ngu quá. Cho con chó chạy lại đàng xa kia đi, cho khuất mắt tôi. Rồi ông định sao, chúng tôi xin theo như vậy".