Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.
Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.
Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. Ta cõng nàng đi trên sóng. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính.
Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.
Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Q của lí trí không tự an ủi được. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Từ nay thôi hẳn đá bóng.