Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Nhưng đó là chuyện lâu rồi.
Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Không có chim non ở trong. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.