Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.
Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta.
Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay.
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài.
Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.
Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán.
Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Miệng họ mặc kín mít áo quần.