Trong cuộc sống bận rộn, ít người quan tâm đến các món rau và hoa quả. Đó gần như là một hình phạt chung thân mà thôi. Khi được giao một bài luận và phải nộp trong vòng hai tháng, nhiều sinh viên thường chờ đến gàn ngày cuối cùng mới nhào nhào gom toàn bộ các bài đọc, ghi chú và bài viết rồi nhét vào bài làm của mình.
Đó có thể là một ước mơ ngay từ thuở thiếu thời, là những kỷ niệm đẹp đã qua hay chỉ là một hình ảnh trong tiềm thức. Có người sống 30 năm và những năm tháng tiếp theo của họ chỉ dựa vào kiến thức, kinh nghiệm và vốn sống của 30 năm trước đó mà thôi nên họ thường đi theo lối mòn của những quan niệm và định kiến của chính họ. Điều gì đã làm thay đổi hiệu quả công việc như vậy? Năm 1998, những trận bóng vào đêm thứ Hai diễn ra sớm hơn một giờ, kết quả là các công nhân đã ngủ một đên tròn giấc hơn.
Bởi vẻ đẹp nơi đất khách quê người chỉ tác động đến họ trong một giai đoạn nào đấy, rồi chính họ phải tự tìm cho mình tình yêu và sức mạnh từ nơi mình sinh ra, từ những con người từng gắn bó. Bạn là một người thầy, mỗi ngày bạn phải lên lớp với những học sinh, sinh viên quen thuộc để truyền đạt lại những kiến thức và kinh nghiệm của mình. Tuy nhiên, niềm tin và thái độ của người đó lại quyết định tất cả.
Họ hoài nghi về giá trị của mình, thấy rằng người khác có thể làm tốt hơn và họ chỉ đang làm choán chỗ mà thôi. Và điều này có ý nghĩa đặc biệt đối với cuộc sống của bạn. Khi buồn, hãy cố gắng tập trung suy nghĩ đến những công việc cụ thể mà mình thích
Một trong những thách thức giúp khẳng định chính mình là làm sao để sống một cuộc sống đáng hài lòng, và không gì giải quyết thách thức này tốt hơn một Tinh thần lạc quan. Chúng ta nên dành thời gian và sức lực để làm những điều nên làm, những gì có thể phát triển được. Theo kết quả chuẩn đoán y học thì lẽ ra bà đã chết.
Nếu bạn nghĩ mọi sự đều ổn dù có những va vấp đâu đó trên đường, hãy nghĩ đến bức tranh tổng thể của rừng cây. Đa số những người muốn về hưu phát biểu rằng không phải là họ mệt mỏi hay muốn có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, mà là vì họ cảm thấy mình không còn hữu ích nữa. Lấy trường hợp của Lonnie làm ví dụ.
Tất nhiên không phải tất cả những người hạnh phúc đều luôn gặt hái thành công, và người bất hạnh lúc nào cũng gặp thất bại. Cứ trong mười người thú nhận rằng mục tiêu của mình là không thể với tới, chỉ có một người trong số họ cảm thấy hài lòng với cuộc sống. Thay vì kéo dài đến quá nửa đêm như năm ngoái, các trận bóng năm 1998 thường chấm dứt trước 11h30.
Melody, một học sinh lớp 5 có cha đi lính. Tôi cảm thấy như nó muốn từ bỏ tôi". Nhà cửa nơi chúng ta ở trông giống nhau, những thành phố nơi chúng ta sinh sống trông cũng giống nhau, chúng ta ăn mặc giống nhau, và dường như chúng ta cũng chẳng khác nhau là mấy.
Rằng chỉ có những người từng trải qua khổ đau mới có thể hiểu giá trị và cảm nhận trọn vẹn giá trị của niềm vui, hạnh phúc. Cho dù đó chỉ là một câu hỏi tầm phào hay một thắc mắc đơn giản như làm cách nào dán giấy lên tường hiệu quả nhất. Rose tự hỏi: "Tại sao những người gần gũi với mình lại dường như quá xa cách và khác biệt với mình?" Những suy nghĩ này ngày càng lớn dần trong tâm trí Rose khiến cô cảm thấy ít thoải mái hơn bên gia đình.
Bạn có tin lời ông ta không khi quan sát và phát hiện rằng chiếc xe đã xuống cấp và cũ mèm? Sarah không chắc là cô có thể thi đậu hết các môn học ở trường trung học, để sau đó vào đại học và trở thành một giáo viên. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn nhiều nếu mỗi người biết hy sinh điều mình thích để đạt được điều gì đó chấp nhận được, hơn là hy sinh điều có thể chấp nhận được để rồi không đạt được điều gì cả.