Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này. Muốn được tin tưởng một lúc.
Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.
Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.
Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Họ kinh doanh khách sạn. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Nhu cầu của bạn không cao.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Vậy mà tôi đang viết.