Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Ta cũng được đi câu.
Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.
Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Mà thản bởi vì lòng cần thản.
Tôi để mẹ dắt tôi đi. Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Và dễ sống hơn một chút.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Ông cụ rất phấn chấn.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.