Các ông chủ xí nghiệp biết rằng tỏ đại độ với thợ đình công là có lợi cho mình. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. Bệnh nhức răng giày vò người đó hơn là cảnh đói kém làm chết cả triệu dân Trung Quốc.
Trong những kỷ niệm êm đềm nhất của tuổi thơ, tôi còn nhớ đến con Cún của tôi, một con chó nhỏ, lông vàng, đuôi cụt mà cha tôi mua cho tôi có năm cắc. Nghĩa là trong thâm tâm y, y nhất định không chịu nhận y có tội. Nhóm thợ hiểu rằng ông biết họ đã phạm luật của xưởng nên nhắc khéo họ.
Ông Joseph Allison, đại lý cho công ty Westing-house, nói với chúng tôi: Mới đầu, hạnh phúc của ông bà đầy đủ quá, hoàn toàn quá, đến nỗi có khi cả hai đều quỳ gối, cầu xin Thượng đế gìn giữ họ trong cảnh thần tiên đó. Đừng bao giờ để người đó trả lời "không" hết.
Điều thứ nhì, nó muốn giường nó sạch. Tôi nói: "Châu Phi có nhiều cái thú lắm. Tôi lại đây không phải vì điện đâu, mà chỉ vì muốn mua của bà vài cái trứng gà thôi.
Ông giám đốc công ty đồng ý với tôi rằng chỉ nên tái bản nếu có chứng cớ chắc chắn rằng cuốn đó in ra có lợi cho chúng tôi. Làm không được, thì ta sẽ thui thủi trên đường đời. Ông còn đưa cho nhiều bức thư giới thiệu tôi với các ông đại lý của ông.
Lần đầu Tolstoi biến đổi tính nết, thành một người khác hẳn. Chuyện đời ông như vầy: Ông thích thơ của Dante Gabriel Rossetti lắm. Chúng tôi biết rằng ông bận nhiều việc lắm; xin ông đừng mất công trả lời thư này.
Ông học ít lắm, nhưng là một trong những nhà tài chánh lớn nhất ở châu Mỹ; ông thú rằng chỉ nhờ phương pháp của ông mà ông thành công. Tôi không biết đánh! Không biết chút chi hết. William Jennings Bryan, Tổng trưởng nội vụ, sứ đồ của hòa bình, nóng lòng đi lắm.
"Bắt đầu câu chuyện bằng cách tặng người đó vài lời khen thành thật". Trong bài đầy những câu tươi tựa hoa, như những câu này: "Tôi lấy làm vinh dạ được ở trong nhóm anh em, tôi đã lại thăm gia đình anh em, chúng ta gặp nhau ở đây như những bạn thân. Hai ngàn năm trước Thiên Chúa giáng sinh, một ông vua Ai Cập nói nhỏ với con ông như vầy: "Phải khôn khéo biết ngoại giao, con như vậy đạt được mục đích dễ dàng hơn".
Ông đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt. Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson: "Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết. Đã đành, cái gì ta thích thì ta để ý tới luôn, nhưng chỉ có một mình ta để ý tới nó.
Có lắm lần bà đạp cửa vô thư viện của ông để chửi ông nữa. Thành ra anh thợ máy không phải là một nhân viên hạ cấp, mà ai cũng có quyền sai bảo nữa, anh nay đã nghiễm nhiên là một viên chỉ huy rồi. - Chắc nó thích nuôi một con chó nhỏ? - Nói chi nữa, chắc nó mê đi.